和千家诗六十首 其二十七 春晴

明代 李江
万倍韶华归眼孔,十分清景可裁花。疏枝冷暖春情好,相知只有老人家。
wàn bèi sháo huá guī yǎn kǒng   shí fēn qīng jǐng cái huā shū zhī lěng nuǎn chūn qíng hǎo xiāng   zhī zhǐ yǒu lǎo rén jiā