和仆射牛相公寓言二首

唐代 刘禹锡
两度竿头立定夸,回眸举袖拂青霞。尽抛今日贵人样, 复振前朝名相家。御史定来休直宿,尚书依旧趁参衙。 具瞻尊重诚无敌,犹忆洛阳千树花。 心如止水鉴常明,见尽人间万物情。雕鹗腾空犹逞俊, 骅骝啮足自无惊。时来未觉权为祟,贵了方知退是荣。 只恐重重世缘在,事须三度副苍生。
liǎng gān 竿 tóu dìng kuā   huí móu xiù qīng xiá jǐn pāo jīn guì rén yàng  
zhèn qián cháo míng xiàng jiā shǐ dìng lái xiū zhí 宿   shàng shū jiù chèn cān
zhān zūn zhòng chéng   yóu luò yáng qiān shù huā
xīn zhǐ shuǐ jiàn cháng míng   jiàn jìn rén jiān wàn qíng diāo è téng kōng yóu chěng jùn  
huá liú niè jīng shí lái wèi jué quán wèi suì   guì le fāng zhī tuì 退 shì róng
zhǐ kǒng chóng chóng shì yuán zài   shì sān cāng shēng