和仆射牛相公春日闲坐见怀

唐代 刘禹锡
官曹崇重难频入,第宅清闲且独行。阶蚁相逢如偶语, 园蜂速去恐违程。人于红药惟看色,莺到垂杨不惜声。 东洛池台怨抛掷,移文非久会应成。
guān cáo chóng zhòng nán pín   zhái qīng xián qiě xíng jiē xiāng féng ǒu  
yuán fēng kǒng wéi chéng rén hóng yào wéi kàn   yīng dào chuí yáng shēng
dōng luò chí tái yuàn pāo zhì   wén fēi jiǔ huì yìng chéng