和仆射二十四丈牡丹八韵

唐代 徐夤
帝王城里看,无故亦无新。忍摘都缘借,移栽未有因。 光阴嫌太促,开落一何频。羞杀登墙女,饶将解佩人。 蕊堪灵凤啄,香许白龙亲。素练笼霞晓,红妆带脸春。 莫辞终夕醉,易老少年身。买取归天上,宁教逐世尘。
wáng chéng kàn   xīn rěn zhāi dōu yuán jiè   zāi wèi yǒu yīn
guāng yīn xián tài   kāi luò pín xiū shā dēng qiáng   ráo jiāng jiě pèi rén
ruǐ kān líng fèng zhuó   xiāng bái lóng qīn liàn lóng xiá xiǎo   hóng zhuāng dài liǎn chūn
zhōng zuì   lǎo shào nián shēn mǎi guī tiān shàng   níng jiào zhú shì chén