和皮日休悼鹤

唐代 魏朴
直欲裁诗问杳冥,岂教灵化亦浮生。风林月动疑留魄, 沙岛香愁似蕴情。雪骨夜封苍藓冷,练衣寒在碧塘轻。 人间飞去犹堪恨,况是泉台远玉京。 经秋宋玉已悲伤,况报胎禽昨夜亡。 霜晓起来无问处,伴僧弹指绕荷塘。
zhí cái shī wèn yǎo míng   jiào líng huà shēng fēng lín yuè dòng liú  
shā dǎo xiāng chóu shì yùn qíng xuě fēng cāng xiǎn lěng   liàn hán zài táng qīng
rén jiān fēi yóu kān hèn   kuàng shì quán tái yuǎn jīng
jīng qiū sòng bēi shāng   kuàng bào tāi qín zuó wáng
shuāng xiǎo lai wèn chù   bàn sēng tán zhǐ rào táng