和彭庭发

元代 刘诜
卷帘危坐似枯株,微雨群峰半有无。山墓鸟啼寒食近,人家花落暮烟孤。 病辞美酒空佳节,老忆东风识故吾。为问邻春馀几许,嫩黄一寸长园蔬。
juàn lián wēi zuò shì zhū   wēi qún fēng bàn yǒu shān niǎo hán shí jìn rén   jiā huā luò yān    
bìng měi jiǔ kōng jiā jié   lǎo dōng fēng shí wèi wèn lín chūn nèn   huáng cùn cháng yuán shū