和裴子法韵

元代 耶律楚材
达磨一派未西来,无限劳生眼未开。六朝繁盛已矣耳,两晋风流安在哉! 自笑中书老仆射,事佛窃仿王安石。公案翻腾旧葛藤,林泉准备闲踪迹。 用之勋业垂千秋,发扬孔孟谁为俦。舍之独善乐真觉,赋诗舒笑临清流。 岂止渊明慕松菊,晋室高贤十八九。君子道消小人用,贞夫远弃利名酒。 苏、黄冠世能文词,裴、张二相名当时。祖道禅林恣游戏,尧风舜德甘嘘吹。 达人不为造物役,打破东西与南北。毛吞巨海也寻常,出没纵横透空色。 真如颇与羲易同,不动确乎无吉凶。湛然信笔书寱语,临风远寄绿野翁。 赠君一句直截处,祗要教君能养素。但能死生荣辱哀乐不能羁,存亡进退尽是无生路。
pài wèi 西 lái   xiàn láo shēng yǎn wèi kāi liù cháo fán shèng ěr liǎng   jìn fēng liú ān zài zāi    
xiào zhōng shū lǎo   shì qiè fǎng 仿 wáng ān shí gōng àn fān téng jiù téng lín   quán zhǔn bèi xián zōng    
yòng zhī xūn chuí qiān qiū   yáng kǒng mèng shuí wèi chóu shě zhī shàn zhēn jué   shī shū xiào lín qīng liú    
zhǐ yuān míng sōng   jìn shì gāo xián shí jiǔ jūn dào xiāo xiǎo rén yòng zhēn   yuǎn míng jiǔ    
huáng guān shì néng wén péi   zhāng èr xiāng míng dāng shí dào chán lín yóu yáo fēng shùn   gān chuī        
rén wéi zào   dōng 西 nán běi máo tūn hǎi xún cháng chū   zòng héng tòu kōng    
zhēn tóng   dòng què xiōng zhàn rán xìn shū lín   fēng yuǎn 绿 wēng    
zèng jūn zhí jié chù   zhī yào jiào jūn néng yǎng dàn néng shēng róng āi yuè néng cún   wáng jìn tuì jìn 退 shì shēng