和裴仆射相公假山十一韵

唐代 韩愈
公乎真爱山,看山旦连夕。犹嫌山在眼,不得着脚历。 枉语山中人,匄我涧侧石。有来应公须,归必载金帛。 当轩乍骈罗,随势忽开坼。有洞若神剜,有岩类天划。 终朝岩洞间,歌鼓燕宾戚。孰谓衡霍期,近在王侯宅。 傅氏筑已卑,磻溪钓何激。逍遥功德下,不与事相摭。 乐我盛明朝,于焉傲今昔。
gōng zhēn ài shān   kàn shān dàn lián yóu xián shān zài yǎn   zháo jiǎo
wǎng shān zhōng rén   gài jiàn shí yǒu lái yīng gōng   guī zài jīn
dāng xuān zhà pián luó   suí shì kāi chè yǒu dòng ruò shén wān   yǒu yán lèi tiān huà
zhōng zhāo yán dòng jiān   yàn bīn shú wèi héng huò   jìn zài wáng hóu zhái
shì zhù bēi   pán diào xiāo yáo gōng xià   shì xiāng zhí
shèng míng cháo   yān ào jīn