和潘大卿芍药二首

宋代 吴芾
落尽群花春已残,忽惊庭下锦新翻。 夜深领客穷清赏,一笑开怀倒数尊。
luò jǐn qún huā chūn cán   jīng tíng xià jǐn xīn fān
shēn lǐng qióng qīng shǎng   xiào kāi huái 怀 dào shǔ zūn