和欧阳彦立再用仲益前韵

南北朝 邹浩
山行迹未扫,倏忽岁已除。东风从东还,天机动群无。 自怜藜苋中,遭时谢严徐。两曜栖睫端,辉光照三馀。 尔来知昨非,一笑捐诗书。虚堂自朝夕,与世成阔疏。 胡为公子贤,宾集亦到余。鸣泉春际飞,聊复观跳珠。
shān xíng wèi sǎo   shū suì chú dōng fēng cóng dōng hái   tiān dòng qún
lián xiàn zhōng   zāo shí xiè yán liǎng yào jié duān   huī guāng zhào sān
ěr lái zhī zuó fēi   xiào juān shī shū táng zhāo   shì chéng kuò shū
wéi gōng xián   bīn dào míng quán chūn fēi   liáo guān tiào zhū