恨诗二首 其二
误落青乌计,真成黄鸟哀。隋珠弹燕雀,宝剑失风雷。
文武今宵尽,乾坤此日颓。吾方从汝去,安事制麻衰。
wù
误
luò
落
qīng
青
wū
乌
jì
计
,
zhēn
真
chéng
成
huáng
黄
niǎo
鸟
āi
哀
suí
。
zhū
隋
dàn
珠
yàn
弹
què
燕
bǎo
雀
,
jiàn
宝
shī
剑
fēng
失
léi
风
雷
。
wén
文
wǔ
武
jīn
今
xiāo
宵
jǐn
尽
,
qián
乾
kūn
坤
cǐ
此
rì
日
tuí
颓
wú
。
fāng
吾
cóng
方
rǔ
从
qù
汝
ān
去
,
shì
安
zhì
事
má
制
shuāi
麻
衰
。