和牛相公题姑苏所寄太湖石兼寄李苏州

唐代 刘禹锡
震泽生奇石,沉潜得地灵。初辞水府出,犹带龙宫腥。 发自江湖国,来荣卿相庭。从风夏云势,上汉古查形。 拂拭鱼鳞见,铿锵玉韵聆。烟波含宿润,苔藓助新青。 嵌穴胡雏貌,纤铓虫篆铭。孱颜傲林薄,飞动向雷霆。 烦热近还散,馀酲见便醒。凡禽不敢息,浮壒莫能停。 静称垂松盖,鲜宜映鹤翎。忘忧常目击,素尚与心冥。 眇小欺湘燕,团圆笑落星。徒然想融结,安可测年龄。 采取询乡耋,搜求按旧经。垂钩入空隙,隔浪动晶荧。 有获人争贺,欢谣众共听。一州惊阅宝,千里远扬舲. 睹物洛阳陌,怀人吴御亭。寄言垂天翼,早晚起沧溟。
zhèn shēng shí   chén qián de líng chū shuǐ chū   yóu dài lóng gōng xīng
jiāng guó   lái róng qīng xiàng tíng cóng fēng xià yún shì   shàng hàn zhā xíng
shì lín jiàn   kēng qiāng yùn líng yān hán 宿 rùn   tái xiǎn zhù xīn qīng
qiàn xué chú mào   xiān máng chóng zhuàn míng chán yán ào lín   fēi dòng xiàng léi tíng
fán jìn hái sàn   chéng jiàn biàn 便 xǐng fán qín gǎn   ài néng tíng
jìng chēng chuí sōng gài   xiān yìng líng wàng yōu cháng   shàng xīn míng
miǎo xiǎo xiāng yàn   tuán yuán xiào luò xīng rán xiǎng róng jié   ān nián líng
cǎi xún xiāng dié   sōu qiú àn jiù jīng chuí gōu kòng   làng dòng jīng yíng
yǒu huò rén zhēng   huān yáo zhòng gòng tīng zhōu jīng yuè bǎo   qiān yuǎn yáng líng   .
luò yáng   huái 怀 rén tíng yán chuí tiān   zǎo wǎn cāng míng