和倪敦复 其一

宋代 徐积
一别北轩君,参商与胡越。先声从西来,尘榻为君拂。 吟行时引头,吟坐即摇笔。未见问行人,既见惜短日。 缓颊相问劳,剧谈尽忠切。耳窍虽塞豆,口角自流沫。 崔子祥而论,祝令闵且说。篱閒菊参差,樽中酒澄澈。 把酒互相劝,投菊两不绝。客主莫分辨,僮仆亦娱悦。 若比庞公家,妻子不罗列。悔令唱骊歌,惜不醉寒月。 念子为令尹,行义高突兀。当官志不回,敛版腰可折。 与俗皆背驰,而慕古遗烈。竹节生便坚,剑气久已发。 其时东野外,频烦大夫谒。篇章日相寻,气势谁可遏。 仍携大轴来,使我两目阅。人事有合离,岁月成恍惚。 逸翮腾方高,骏马足不蹶。子实不我忘,我亦不子忽。 与之气类同,见之心欲豁。金城不可破,铁槊不可夺。 择交盖已定,言志亦已合。布阵诗甚详,挥洒手不歇。 更约临行时,斯言可赠别。
bié běi xuān jūn   shēn shāng yuè xiān shēng cóng lái 西 chén   wèi jūn    
yín xíng shí yǐn tóu   yín zuò yáo wèi jiàn wèn xíng rén   jiàn duǎn    
huǎn jiá xiāng wèn láo   tán jìn zhōng qiè ěr qiào suī sāi dòu kǒu   jué liú    
cuī zi xiáng ér lùn   zhù lìng mǐn qiě shuō xián cēn zūn   zhōng jiǔ chéng chè    
jiǔ xiāng quàn   tóu liǎng jué zhǔ fēn biàn tóng   yuè    
ruò páng gōng jiā   luó liè huǐ lìng chàng   zuì hán yuè    
niàn zi wèi lìng yǐn   xíng gāo dāng guān zhì huí liǎn   bǎn yāo zhé    
jiē bèi chí   ér liè zhú jié shēng biàn jiān 便 jiàn   jiǔ    
shí dōng wài   pín fán dài piān zhāng xiāng xún   shì shuí è    
réng xié zhòu lái   shǐ 使 liǎng yuè rén shì yǒu suì   yuè chéng huǎng    
téng fāng gāo   jùn jué shí wàng      
zhī lèi tóng   jiàn zhī xīn huō jīn chéng tiě   shuò duó    
jiāo gài dìng   yán zhì zhèn shī shén xiáng huī   shǒu xiē    
gèng yuē lín xíng shí   yán zèng bié