和倪敦复 其二

宋代 徐积
县令醉时花满睫,县令卧时云满榻。其时北面竹轩凉,雨声霎罢风飒飒。 美人争唱醒酒歌,湿透红绡声未匝。玉容沃以沉香水,瑶槃冻屑珠玑杂。 魂梦适从何处来,帐中犹把浮云踏。自说骑鸾向阆风,到时玉洞诸仙合。 只被桃花迷杀人,行顾瑶关忽双阖。枕上犹能走笔吟,累累吐出珠千蛤。 压倒唐时白与元,两翁相顾如何答。
xiàn lìng zuì shí huā mǎn jié   xiàn lìng shí yún mǎn shí běi miàn zhú xuān liáng   shēng shà fēng    
měi rén zhēng chàng xǐng jiǔ   shī 湿 tòu hóng xiāo shēng wèi róng chén xiāng shuǐ yáo   pán dòng xiè zhū    
hún mèng shì cóng chǔ lái   zhàng zhōng yóu yún shuō luán xiàng láng fēng dào   shí dòng zhū xiān    
zhǐ bèi táo huā shā rén   xíng yáo guān shuāng zhěn shàng yóu néng zǒu yín lěi   lěi chū zhū qiān    
dǎo táng shí bái yuán   liǎng wēng xiāng