横枝山北别懿上人

宋代 王之道
青山终是慰人心,到处相逢不用寻。 顾我未能忘楚些,因君聊复效吴吟。 遥林入眼增双碧,羸马奔家竞寸阴。 何事横枝送南北,他年同此记分襟。
qīng shān zhōng shì wèi rén xīn   dào chù xiāng féng yòng xún
wèi néng wàng chǔ xiē   yīn jūn liáo xiào yín
yáo lín yǎn zēng shuāng   léi bēn jiā jìng cùn yīn
shì héng zhī sòng nán běi   nián tóng fēn jīn