横溪堂春晓二首

宋代 虞似良
一把新秧趁手青,轻烟漠漠雨冥冥。 东风染尽三千顷,白鹭飞来无处停。
xīn yāng chèn shǒu qīng   qīng yān míng míng  
dōng fēng rǎn jǐn sān qiān qǐng   bái fēi lái chǔ tíng