横塘夜泊

清代 释宗渭
偶为看山出,孤舟向晚亭。 野梅含水白,渔火逗烟青。 寒屿融残雪,春潭浴乱星。 何人吹铁笛,清响破空冥?
ǒu wèi kàn shān chū   zhōu xiàng wǎn tíng
méi hán shuǐ bái   huǒ dòu yān qīng
hán 屿 róng cán xuě   chūn tán luàn xīng
rén chuī tiě   qīng xiǎng kōng míng