横峰港
日落大江浒,苦无多人烟。
风湍鸣耳根,饥雁声相联。
雪止月未上,境界太古前。
天低平接水,水远遥粘天。
横峰港头栖,客子心胆悬。
四面渺不极,缆树对我船。
万虑集双鬓,顾影空自怜。
哀哉行役苦,收拾归短篇。
rì
日
luò
落
dà
大
jiāng
江
hǔ
浒
,
kǔ
苦
wú
无
duō
多
rén
人
yān
烟
。
fēng
风
tuān
湍
míng
鸣
ěr
耳
gēn
根
,
jī
饥
yàn
雁
shēng
声
xiāng
相
lián
联
。
xuě
雪
zhǐ
止
yuè
月
wèi
未
shàng
上
,
jìng
境
jiè
界
tài
太
gǔ
古
qián
前
。
tiān
天
dī
低
píng
平
jiē
接
shuǐ
水
,
shuǐ
水
yuǎn
远
yáo
遥
zhān
粘
tiān
天
。
héng
横
fēng
峰
gǎng
港
tóu
头
qī
栖
,
kè
客
zǐ
子
xīn
心
dǎn
胆
xuán
悬
。
sì
四
miàn
面
miǎo
渺
bù
不
jí
极
,
lǎn
缆
shù
树
duì
对
wǒ
我
chuán
船
。
wàn
万
lǜ
虑
jí
集
shuāng
双
bìn
鬓
,
gù
顾
yǐng
影
kōng
空
zì
自
lián
怜
。
āi
哀
zāi
哉
xíng
行
yì
役
kǔ
苦
,
shōu
收
shí
拾
guī
归
duǎn
短
piān
篇
。