横吹曲辞。折杨柳

唐代 李端
东城攀柳叶,柳叶低著草。少壮莫轻年,轻年有人老。 柳发遍川岗,登高堪断肠。雨烟轻漠漠,何树近君乡。 赠君折杨柳,颜色岂能久。上客莫沾巾,佳人正回首。 新柳送君行,古柳伤君情。突兀临荒渡,婆娑出旧营。 隋家两岸尽,陶宅五株平。日暮偏愁望,春山有鸟声。
dōng chéng pān liǔ   liǔ zhù cǎo shào zhuàng qīng nián   qīng nián yǒu rén lǎo
liǔ biàn chuān gǎng   dēng gāo kān duàn cháng yān qīng   shù jìn jūn xiāng
zèng jūn shé yáng liǔ   yán néng jiǔ shàng zhān jīn   jiā rén zhèng huí shǒu
xīn liǔ sòng jūn xíng   liǔ shāng jūn qíng lín huāng   suō chū jiù yíng
suí jiā liǎng àn jǐn   táo zhái zhū píng piān chóu wàng   chūn shān yǒu niǎo shēng