横吹曲辞。梅花落

唐代 刘方平
新岁芳梅树,繁苞四面同。春风吹渐落,一夜几枝空。 小妇今如此,长城恨不穷。莫将辽海雪,来比后庭中。
xīn suì fāng méi shù   fán bāo miàn tóng chūn fēng chuī jiàn luò   zhī kōng
xiǎo jīn   cháng chéng hèn qióng jiāng liáo hǎi xuě   lái hòu tíng zhōng