横吹曲辞。陇头水

唐代 皎然
陇头心欲绝,陇水不堪闻。碎影摇枪垒,寒声咽帐军。 素从盐海积,绿带柳城分。日落天边望,逶迤入塞云。 秦陇逼氐羌,征人去未央。如何幽咽水,并欲断君肠。 西注悲穷漠,东分忆故乡。旅魂声搅乱,无梦到辽阳。
lǒng tóu xīn jué   lǒng shuǐ kān wén suì yǐng yáo qiāng lěi   hán shēng yàn zhàng jūn
cóng yán hǎi   绿 dài liǔ chéng fēn luò tiān biān wàng   wēi sāi yún
qín lǒng qiāng   zhēng rén wèi yāng yōu shuǐ   bìng duàn jūn cháng
西 zhù bēi qióng   dōng fēn xiāng hún shēng jiǎo luàn   mèng dào liáo yáng