横吹曲辞·出塞曲

唐代 贯休
扫尽狂胡迹,回戈望故关。相逢唯死斗,岂易得生还。 纵宴参胡乐,收兵过雪山。不封十万户,此事亦应闲。 玉帐将军意,殷勤把酒论。功高宁在我,阵没与招魂。 塞色干戈束,军容喜气屯。男儿今始是,敢出玉关门。 回首陇山头,连天草木秋。圣君应入梦,半路遣封侯。 水不担阴雪,柴令倒戍楼。归来麟阁上,春色满皇州。
sǎo jǐn kuáng   huí wàng guān xiāng féng wéi dòu   shēng huán
zòng yàn cān yuè   shōu bīng guò xuě shān fēng shí wàn   shì yīng xián
zhàng jiāng jūn   yīn qín jiǔ lùn gōng gāo níng zài   zhèn méi zhāo hún
sāi gān shù   jūn róng tún nán ér jīn shǐ shì   gǎn chū guān mén
huí shǒu lǒng shān tóu   lián tiān cǎo qiū shèng jūn yīng mèng   bàn qiǎn fēng hóu
shuǐ dān yīn xuě   chái lìng dào shù lóu guī lái lín shàng   chūn mǎn huáng zhōu