横吹曲辞·出塞曲

唐代 于鹄
微雪将军出,吹笳天未明。观兵登古戍,斩将对双旌。 分阵瞻山势,潜军制马鸣。如今新史上,已有灭胡名。 单于骄爱猎,放火到军城。待月调新弩,防秋置远营。 空山朱戟影,寒碛铁衣声。逢著降胡说,阴山有伏兵。
wēi xuě jiāng jūn chū   chuī jiā tiān wèi míng guān bīng dēng shù   zhǎn jiāng duì shuāng jīng
fēn zhèn zhān shān shì   qián jūn zhì míng jīn xīn shǐ shàng   yǒu miè míng
chán jiāo ài liè   fàng huǒ dào jūn chéng dài yuè diào xīn   fáng qiū zhì yuǎn yíng
kōng shān zhū yǐng   hán tiě shēng féng zhù jiàng shuō   yīn shān yǒu bīng