横吹曲辞·出关

唐代 魏徵
中原还逐鹿,投笔事戎轩。纵横计不就,慷慨志犹存。 策杖谒天子,驱马出关门。请缨羁南越,凭轼下东藩。 郁纡陟高岫,出没望平原。古木吟寒鸟,空山啼夜猿。 既伤千里目,还惊九折魂。岂不惮艰险,深怀国士恩。 季布无二诺,侯嬴重一言。人生感意气,功名谁复论。
zhōng yuán hái zhú 鹿   tóu shì róng xuān zòng héng jiù   kāng kǎi zhì yóu cún
zhàng tiān   chū guān mén qǐng yīng nán yuè   píng shì xià dōng fān
zhì gāo xiù   chū wàng píng yuán yín hán niǎo   kōng shān yuán
shāng qiān   hái jīng jiǔ zhé hún dàn jiān xiǎn   shēn huái 怀 guó shì ēn
èr nuò   hóu yíng zhòng yán rén shēng gǎn   gōng míng shuí lùn