横参楼和老杜韵

宋代 薛师石
僻懒便幽处,江湖称隐心。 地偏欣改观,楼豁喜初临。 暖日低轻帽,良朋接短襟。 潮耸全有韵,帆影半回阴。 以麓添重色,鲈风出浅林。 屿头烟瘴远,沙觜浪痕深。 寂静云归壑,瓓珊月近参。 人家已鼻睡,渔父尚讴吟。 造化由来久,周回忽见今。 爱他斜日照,颠倒数山沈。
lǎn biàn 便 yōu chù   jiāng chēng yǐn xīn  
piān xīn gǎi guān   lóu huō chū lín  
nuǎn qīng mào   liáng péng jiē duǎn jīn  
cháo sǒng quán yǒu yùn   fān yǐng bàn huí yīn  
tiān zhòng   fēng chū qiǎn lín  
屿 tóu yān zhàng yuǎn   shā làng hén shēn  
jìng yún guī   làn shān yuè jìn cān  
rén jiā shuì   shàng ōu yín  
zào huà yóu lái jiǔ   zhōu huí jiàn jīn  
ài xié zhào   diān dào shǔ shān shěn