横碧堂

宋代 吴渊
十一年如一欠伸,今朝又得快登临。半城杨柳春风满,四野桑麻雨露深。 槛外翠峰重入眼,樽前白发遂惊心。感今怀昔凭栏处,不觉崦嵫日已沈。
shí nián qiàn shēn   jīn zhāo yòu kuài dēng lín bàn chéng yáng liǔ chūn fēng mǎn   sāng shēn    
kǎn wài cuì fēng zhòng yǎn   zūn qián bái suì jīng xīn gǎn jīn huái 怀 píng lán chù   jué yān shěn