恨春迟(大石调)

宋代 张先
好梦才成又断。日晚起、云亸梳鬟。秀脸拂新红,酒入娇眉眼,薄衣减春寒。 红柱溪桥波平岸。画阁外、落日西山。不分闲花并蒂,秋藕连根,何时重得双眼。
hǎo mèng cái chéng yòu duàn wǎn yún duǒ shū huán xiù liǎn xīn hóng   jiǔ jiāo méi yǎn   báo jiǎn chūn hán
hóng zhù qiáo píng àn huà wài luò 西 shān fēn xián huā bìng   qiū ǒu lián gēn   shí zhòng shuāng yǎn