和南质张学士敏之见赠七首 其四

元代 耶律楚材
院深深,籁萧萧,伽陀舒卷度兰宵。若解荷心系珠露,便能天外裁云绡。 大觉空生一沤起,悟斯独有屏山李。穿透楞严第一机,方信庵中人不死。 香象朋从威绰绰,独跳狂獐空矍铄。悲心起处了无私,济度尘沙恩广博。 不涉中流离两边,下无大地上无天。无人无佛台无莲,萋萋碧草生芳烟。
yuàn shēn shēn   lài xiāo xiāo   qié tuó shū juàn lán xiāo ruò jiě xīn zhū biàn   néng 便 tiān wài cái yún xiāo    
jué kōng shēng ōu   yǒu píng shān chuān tòu 穿 lèng yán fāng   xìn ān zhōng rén    
xiāng xiàng péng cóng wēi chuò chuò   tiào kuáng zhāng kōng jué shuò bēi xīn chǔ liǎo   chén shā ēn guǎng 广    
shè zhōng liú liǎng bian   xià shàng tiān rén tái lián   cǎo shēng fāng yān