和南质张学士敏之见赠七首 其二

元代 耶律楚材
漏沈沈,竹萧萧,蒲团禅定坐终宵。古庙香炉无气息,一条白练如琼绡。 性海澄澄波不起,宛似冰壶沈玉李。庸人泥教不知归,七窍凿开混沌死。 虽云至道绝音容,不离幻有成真空。百尺竿头更移步,普天匝地生清风。 大用全提自宽绰,禅将交锋何矍铄。醒时呼起梦中人,遍济含生其利博。 本无内外与中边,踏破威音劫外天。污泥深处种青莲,升平世界沈烽烟。
lòu shěn shěn   zhú xiāo xiāo   tuán chán dìng zuò zhōng xiāo miào xiāng   tiáo bái liàn qióng xiāo    
xìng hǎi chéng chéng   wǎn bīng shěn yōng rén jiào zhī guī   qiào záo kāi hùn dùn    
suī yún zhì dào jué yīn róng   huàn yǒu chéng zhēn kōng bǎi chǐ gān tóu 竿 gēng   tiān shēng qīng fēng    
yòng quán kuān chuò   chán jiāng jiāo fēng jué shuò xǐng shí mèng zhōng rén biàn   hán shēng    
běn nèi wài zhōng biān   wēi yīn jié wài tiān shēn chù zhǒng qīng lián shēng   píng shì jiè shěn fēng yān