和南塘咏梅

宋代 卫宗武
剥极大冶如死灰,潜阳初动生意回。冲融一脉贯万汇,物有清气拂斗魁。 嘉植几世培其栽,孤芳欲折犹裴回。此花消得酒百杯,料君耻与红紫偎。 祇应两屐磨苍苔,豪饮岂惜玉山颓。醉中两手敲复推,句成不假击钵催。 青皇襟量何恢恢,任教残腊偷春来。暗香明艳无纤埃,俯视众植为陪台。 纷纷盆盎见古罍,千花锦绣徒成堆。天然不假冰玉裁,岁岁为渠青眼开。
huī   qián yáng chū dòng shēng huí chōng róng mài guàn wàn huì   yǒu qīng dòu kuí    
jiā zhí shì péi zāi   fāng zhé yóu péi huí huā xiāo de jiǔ bǎi bēi liào   jūn chǐ hóng wēi    
yīng liǎng cāng tái   háo yǐn shān tuí zuì zhōng liǎng shǒu qiāo tuī   chéng jiǎ cuī    
qīng huáng jīn liàng huī huī   rèn jiào cán tōu chūn lái àn xiāng míng yàn xiān āi   shì zhòng zhí wèi péi tái    
fēn fēn pén àng jiàn léi   qiān huā jǐn xiù chéng duī tiān rán jiǎ bīng cái suì   suì wèi qīng yǎn kāi