和木犀再开

宋代 虞俦
东堂留得最高枝,向道重开果有时。 仙掌露溥秋气重,山头月照晚妆宜。 层层黄色眉间见,拂拂清香鼻观知。 更约菊花为老伴,四难并处可无诗。
dōng táng liú zuì gāo zhī   xiàng dào chóng kāi guǒ yǒu shí  
xiān zhǎng qiū zhòng   shān tóu yuè zhào wǎn zhuāng  
céng céng huáng méi jiān jiàn   qīng xiāng guān zhī  
gèng yuē huā wèi lǎo bàn   nán bìng chǔ shī