和木公来韵

明代 释函可
閒来但借邺侯书,短发萧萧亦自如。已识浮生皆客寓,得逢欢笑即吾庐。 乞飧粗饭心无事,补句残诗习未除。偶欲寻山成隔别,尔音频寄莫教疏。
xián lái dàn jiè hòu shū   duǎn xiāo xiāo shí shēng jiē   féng huān xiào    
sūn fàn xīn shì   cán shī wèi chú ǒu xún shān chéng bié ěr   yīn pín jiào shū