和门下殷侍郎新茶二十韵

宋代 徐铉
暖吹入春园,新芽竞粲然。才教鹰觜拆,未放雪花妍。 荷杖青林下,携筐旭景前。孕灵资雨露,钟秀自山川。 碾后香弥远,烹来色更鲜。名随土地贵,味逐水泉迁。 力藉流黄暖,形模紫笋圆。正当钻柳火,遥想涌金泉。 任道时新物,须依古法煎。轻瓯浮绿乳,孤灶散馀烟。 甘荠非予匹,宫槐让我先。竹孤空冉冉,荷弱谩田田。 解渴消残酒,清神感夜眠。十浆何足馈,百榼尽堪捐。 采撷唯忧晚,营求不计钱。任公因焙显,陆氏有经传。 爱甚真成癖,尝多合得仙。亭台虚静处,风月艳阳天。 自可临泉石,何妨杂管弦。东山似蒙顶,愿得从诸贤。
nuǎn chuī chūn yuán   xīn jìng càn rán cái jiào yīng chāi   wèi fàng xuě huā yán
zhàng qīng lín xià   xié kuāng jǐng qián yùn líng   zhōng xiù shān chuān
niǎn hòu xiāng yuǎn   pēng lái gèng xiān míng suí guì   wèi zhú shuǐ quán qiān
liú huáng nuǎn   xíng sǔn yuán zhèng dāng zuān liǔ huǒ   yáo xiǎng yǒng jīn quán
rèn dào shí xīn   jiān qīng ōu 绿   zào sàn yān
gān fēi   gōng huái ràng xiān zhú kōng rǎn rǎn   ruò mán tián tián
jiě xiāo cán jiǔ   qīng shén gǎn mián shí jiāng kuì   bǎi jǐn kān juān
cǎi xié wéi yōu wǎn   yíng qiú qián rèn gōng yīn bèi xiǎn   shì yǒu jīng zhuàn
ài shén zhēn chéng   cháng duō de xiān tíng tái jìng chǔ   fēng yuè yàn yáng tiān
lín quán shí   fáng guǎn xián dōng shān shì méng dǐng   yuàn cóng zhū xián