和孟驾之韵

元代 耶律楚材
平阳闻有邹人孙,封书上我仅万言。讨论坟典造极致,商搉古今穷深源。 文章高出苏黄辈,英雄不效秦仪志。志图仁义济元元,异比无双瑚琏器。 沦落尘埃德不孤,梅轩结友天一隅。我惜盐车困骐骥,腾骧未得踏亨涂。 瓮牖绳枢甘俭薄,饥肠雷转充糟粕。他日佳声闻九天,富贵之来不得却。 丁年黄卷乐平生,乡闾一诺千金轻。沧浪清处闲濯缨,才名高价如连城。 笔下有神诗有眼,五车书史穷编简。一举高登甲乙科,曾对阊阖持手版。 天兵一鼓下雎阳,旌旗整整阵堂堂。玉石俱焚君子隐,北渡来依日月光。 徒步黄尘千里远,犹抱遗经究微婉。天产昂藏一丈夫,三十未遇非为晚。 闻望卓冠儒林丛,灿然星宿罗心胸。驰骤大方孰并驾,绝尘奔逸其犹龙。 君似昆吾玉可切,锟铻不是寻常铁。利颖神锋人未知,宝匣空闲三尺雪。 何时搜出蛰龙鞭,一声霹雳轰青天。岁旱须君作霖雨,拔茅进用其茹连。 天子明堂求国栋,鹏飞全藉天风送。凤池波暖百花新,咏游不作江湖梦。
píng yáng wén yǒu zōu rén sūn   fēng shū shàng jǐn wàn yán tǎo lùn fén diǎn zào zhì shāng   què jīn qióng shēn yuán    
wén zhāng gāo chū huáng bèi   yīng xióng xiào qín zhì zhì rén yuán yuán   shuāng liǎn    
lún luò chén āi   méi xuān jié yǒu tiān yán chē kùn téng   xiāng wèi hēng    
wèng yǒu shéng shū gān jiǎn   cháng léi zhuǎn chōng zāo jiā shēng wén jiǔ tiān   guì zhī lái què    
dīng nián huáng juǎn píng shēng   xiāng nuò qiān jīn qīng cāng làng qīng chù xián zhuó yīng cái   míng gāo jià lián chéng    
xià yǒu shén shī yǒu yǎn   chē shū shǐ qióng biān jiǎn gāo dēng jiǎ céng   duì chāng chí shǒu bǎn    
tiān bīng xià yáng   jīng zhěng zhěng zhèn táng táng shí fén jūn zi yǐn běi   lái yuè guāng    
huáng chén qiān yuǎn   yóu bào jīng jiū wēi wǎn tiān chǎn áng cáng zhàng sān   shí wèi fēi wéi wǎn    
wén wàng zhuó guān lín cóng   càn rán xīng xiù 宿 luó xīn xiōng chí zhòu fāng shú bìng jià jué   chén bēn yóu lóng    
jūn shì kūn qiè   kūn shì xún cháng tiě yǐng shén fēng rén wèi zhī bǎo   xiá kòng xián sān chǐ xuě    
shí sōu chū zhé lóng biān   shēng hōng qīng tiān suì hàn jūn zuò lín   máo jìn yòng lián    
tiān míng táng qiú guó dòng   péng fēi quán tiān fēng sòng fèng chí nuǎn bǎi huā xīn yǒng   yóu zuò jiāng mèng