和梅龙图公仪谢鹇

宋代 欧阳修
有诗鹤勿喜,无诗鹇勿悲。 人禽固异性,所趣各有宜。 朝戏青竹林,暮栖高树枝。 咿呦山鹿鸣,格磔野鸟啼。 声音不相通,各以类自随。 使鹤居笼中,垂头以听诗。 鶢鸥享锺鼓,鱼鸟见西施。 鹇鹤不宜争,所争良可知。 蚍蜉与蚁子,为物固已微。 当彼两交◇,勇如闻鼓鼙。 有心皆好胜,未免争是非。 於我一何薄,於彼一何私。 栏槛啄花卉,叫号惊睡儿。 跳踉两脚长,落泊双翅垂。 何足充翫好,於何定妍媸。 鹇口不能言,夜梦以告之。 主人起谢鹇,从我今几时。 僮奴谨守护,出入烦提携。 逍遥遂栖息,饮啄安雄雌。 花底弄日影,风前理毛衣。 岂非主人恩,报效尔宜思。 主人今白发,把酒无翠眉。 养鹤鹇又◇,我言堪解颐。
yǒu shī   shī xián bēi
rén qín xìng   suǒ yǒu
cháo qīng zhú lín   gāo shù zhī
yōu shān 鹿 míng   zhé niǎo
shēng yīn xiāng tōng   lèi suí
shǐ 使 lóng zhōng   chuí tóu tīng shī
yuán ōu xiǎng zhōng   niǎo jiàn 西 shī
xián zhēng   suǒ zhēng liáng zhī
  wèi wēi
dāng liǎng jiāo     yǒng wén
yǒu xīn jiē hào shèng   wèi miǎn zhēng shì fēi
báo  
lán kǎn zhuó huā huì   jiào hào jīng shuì ér
tiào liáng liǎng jiǎo zhǎng   luò shuāng chì chuí
chōng wàn hǎo   dìng yán chī
xián kǒu néng yán   mèng gào zhī
zhǔ rén xiè xián   cóng jīn shí
tóng jǐn shǒu   chū fán xié
xiāo yáo suì   yǐn zhuó ān xióng
huā nòng yǐng   fēng qián máo
fēi zhǔ rén ēn   bào xiào ěr
zhǔ rén jīn bái   jiǔ cuì méi
yǎng xián yòu     yán kān jiě