和马少卿见慰独居之韵

明代 王鏊
空斋脉脉坐黄昏,读罢韦编自掩门。小憩花阴成独步,满庭月色共谁论。 老来转觉尘心远,梦觉惟知夜气存。骑马故人如见过,小奚呼酒尚能温。
kōng zhāi zuò huáng hūn   wéi biān yǎn mén xiǎo huā yīn chéng mǎn   tíng yuè gòng shuí lùn    
lǎo lái zhuǎn jué chén xīn yuǎn   mèng jué wéi zhī cún rén jiàn guò xiǎo   jiǔ shàng néng wēn