和毛君新葺囷庵船斋

宋代 苏辙
厌居华屋住东庵,真味全胜食荠甘。 多病维摩长隐几,无心弥勒便同龛。 误游田舍空成笑,谬入僧房即欲参。 风霁不知吹有万,月明聊共影成三。 如小舫才容住,室类空囷定不贪。 拥褐放衙人寂寂,脱巾漉酒鬓鬖鬖。 画囊书帙堆窗案,药裹瓢樽挂壁蓝。 檐竹风霜曾不到,盆花蜂蝶未全暗。 公余野鹊惊初睡,宾醉佳人笑剧谈。 劝客巨觥那得避,和诗难韵不容探。 晓来霏雾连江气,冬后温风带岭岚。 去国屡成还蜀梦,忘忧惟有对公酣。 终身狥禄知何益,投檄归耕贫未堪。 借我此庵泥药灶,古书鸿宝试淮南。
yàn huá zhù dōng ān   zhēn wèi quán shèng shí gān  
duō bìng wéi zhǎng yìn   xīn biàn 便 tóng kān  
yóu tián shè kōng chéng xiào   miù sēng fáng cān  
fēng zhī chuī yǒu wàn   yuè míng liáo gòng yǐng chéng sān  
xiǎo fǎng cái róng zhù   shì lèi kōng qūn dìng tān  
yōng fàng rén   tuō jīn jiǔ bìn sān sān  
huà náng shū zhì duī chuāng àn   yào guǒ piáo zūn guà lán  
yán zhú fēng shuāng céng dào   pén huā fēng dié wèi quán àn  
gōng què jīng chū shuì   bīn zuì jiā rén xiào tán  
quàn gōng de   shī nán yùn róng tàn  
xiǎo lái fēi lián jiāng   dōng hòu wēn fēng dài lǐng lán  
guó chéng hái shǔ mèng   wàng yōu wéi yǒu duì gōng hān  
zhōng shēn xùn zhī   tóu guī gēng pín wèi kān  
jiè ān yào zào   shū hóng 鸿 bǎo shì huái nán