何满子歌

唐代 元稹
何满能歌能宛转,天宝年中世称罕。婴刑系在囹圄间, 水调哀音歌愤懑。梨园弟子奏玄宗,一唱承恩羁网缓。 便将何满为曲名,御谱亲题乐府纂。鱼家入内本领绝, 叶氏有年声气短。自外徒烦记得词,点拍才成已夸诞。 我来湖外拜君侯,正值灰飞仲春琯。广宴江亭为我开, 红妆逼坐花枝暖。此时有态蹋华筵,未吐芳词貌夷坦。 翠蛾转盼摇雀钗,碧袖歌垂翻鹤卵。定面凝眸一声发, 云停尘下何劳算。迢迢击磬远玲玲,一一贯珠匀款款。 犯羽含商移调态,留情度意抛弦管。湘妃宝瑟水上来, 秦女玉箫空外满。缠绵叠破最殷勤,整顿衣裳颇闲散。 冰含远溜咽还通,莺泥晚花啼渐懒。敛黛吞声若自冤, 郑袖见捐西子浣。阴山鸣雁晓断行,巫峡哀猿夜呼伴。 古者诸侯飨外宾,鹿鸣三奏陈圭瓒。何如有态一曲终, 牙筹记令红螺碗。
mǎn néng néng wǎn zhuǎn   tiān bǎo nián zhōng shì chēng hǎn yīng xíng zài líng jiān  
shuǐ diào āi yīn fèn mèn yuán zòu xuán zōng   chàng chéng ēn wǎng huǎn
biàn 便 jiāng mǎn wèi míng   qīn yuè zuǎn jiā nèi běn lǐng jué  
shì yǒu nián shēng duǎn wài fán de   diǎn pāi cái chéng kuā dàn
lái wài bài jūn hòu   zhèng zhí huī fēi zhòng chūn guǎn guǎng 广 yàn jiāng tíng wèi kāi  
hóng zhuāng zuò huā zhī nuǎn shí yǒu tài huá yán   wèi fāng mào tǎn
cuì é zhuǎn pàn yáo què chāi   xiù chuí fān luǎn dìng miàn níng móu shēng  
yún tíng chén xià láo suàn tiáo tiáo qìng yuǎn líng líng   guàn zhū yún kuǎn kuǎn
fàn hán shāng diào tài   liú qíng pāo xián guǎn xiāng fēi bǎo shuǐ shàng lái  
qín xiāo kōng wài mǎn chán mián dié zuì yīn qín   zhěng dùn shang xián sǎn
bīng hán yuǎn liū yàn hái tōng   yīng wǎn huā jiàn lǎn liǎn dài tūn shēng ruò yuān  
zhèng xiù jiàn juān 西 huàn yīn shān míng yàn xiǎo duàn háng   xiá āi yuán bàn
zhě zhū hóu xiǎng wài bīn   鹿 míng sān zòu chén guī zàn yǒu tài zhōng  
chóu lìng hóng luó wǎn