河满子

宋代 晏几道
对镜偷匀玉箸,背人学写银钩。系谁红豆罗带角,心情正著春游。那日杨花陌上,多时杏子墙头。 眼底关山无奈,梦中云雨空休。问看几许怜才意,两蛾藏尽离愁。难拚此回肠断,终须锁定红楼。
duì jìng tōu yún zhù   bèi rén xué xiě yín gōu shuí hóng dòu luó dài jiǎo   xīn qíng zhèng zhù chūn yóu yáng huā shàng   duō shí xìng qiáng tóu
yǎn guān shān nài   mèng zhōng yún kōng xiū wèn kàn lián cái   liǎng é cáng jǐn chóu nán pīn huí cháng duàn   zhōng suǒ dìng hóng lóu