河满子

宋代 杜安世
细雨裛开红杏,新妆粉面鲜明。东君何事交来早,更无绿叶同荣。独倚青楼吟赏,目前无限轻盈。 命薄不倚栏槛,或占郊垌。清香繁艳真堪爱,枉教寂寞凋零。相次牡丹芍药,王孙谁道多情。
kāi hóng xìng   xīn zhuāng fěn miàn xiān míng dōng jūn shì jiāo lái zǎo   gèng 绿 tóng róng qīng lóu yín shǎng   qián xiàn qīng yíng
mìng lán kǎn   huò zhàn jiāo dòng qīng xiāng fán yàn zhēn kān ài   wǎng jiào diāo líng xiāng dan sháo yào   wáng sūn shuí dào duō qíng