河满子

宋代 晁端礼
满浦亭前杨柳,一年两度攀条。瞬息光阴都几许,离情常是迢迢。 须信沈腰易瘦,争教潘鬓相饶。 不忍重寻香径,还来独立溪桥。唯有无情东去水,来时曾傍兰桡。 今夜欲求好梦,望中莫遣魂销。
mǎn tíng qián yáng liǔ   nián liǎng pān tiáo shùn guāng yīn dōu   qíng cháng shì tiáo tiáo
xìn shěn yāo shòu   zhēng jiào pān bìn xiāng ráo
rěn zhòng xún xiāng jìng   hái lái qiáo wéi yǒu qíng dōng shuǐ   lái shí céng bàng lán náo
jīn qiú hǎo mèng   wàng zhōng qiǎn hún xiāo