何满子

宋代 秦观
天际江流东注,云中塞雁南翔。衰草寒烟无意思,向人只会凄凉。吟断炉香袅袅,望穷海月茫茫。 莺梦春风锦幄,蛩声夜雨蓬窗。谙尽悲欢多少味,酒杯付与疏狂。无奈供愁秋色,时时递入柔肠。
tiān jiāng liú dōng zhù   yún zhōng sāi yàn nán xiáng shuāi cǎo hán yān   xiàng rén zhǐ huì liáng yín duàn xiāng niǎo niǎo   wàng qióng hǎi yuè máng máng
yīng mèng chūn fēng jǐn   qióng shēng péng chuāng ān jǐn bēi huān duō shǎo wèi   jiǔ bēi shū kuáng nài gōng chóu qiū   shí shí róu cháng