和吕叔恭题和州香林汤

宋代 王之道
新诗等絺绣,文采照座右。 尤怜继绝唱,峥嵘竞高秀。 词源眉山长,句法杜陵旧。 相从今老矣,岂独歌邂逅。 香林在何许,溢沸发岩窦。 其流渐清温,脉助草木茂。 岁旱添苗槁,一溉十倍收。 追游记畴昔,我仆苦痛疚。 别来隔兵火,荆榛挂猿狖。 温温自然汤,蠲痾古非谬。 我闻泉所发,江海远相透。 其温本硫黄,气味自同臭。 大哉无碍浴,天地不轻授。 严霜与列日,冬夏特异候。 人生困凌薄,往往少中寿。 飘飘澡雪力,狴犴忽蒙宥。 春寒不喜出,块坐拨残槱。 晦阴又连朔,夜雨屡通书。 谁能慰穷愁,邵州有贤守。 开箧出大轴,令我和其后。 此意重虚辱,勉强忘固陋。 吕候卿相家,博学靡不究。 会当似前人,嘉猷日告后。 君看华清宫,海淫似招寇。 当年从千官,车马所奔辏。 渔阳一炬火,曾不半钱售。 争如寄僧房,泠泠滟苔甃。 常遂尘土濯,永免脂粉漱。
xīn shī děng chī xiù   wén cǎi zhào zuò yòu
yóu lián jué chàng   zhēng róng jìng gāo xiù
yuán méi shān cháng   líng jiù
xiāng cóng jīn lǎo   xiè hòu
xiāng lín zài   fèi yán dòu
liú jiàn qīng wēn   mài zhù cǎo mào
suì hàn tiān miáo gǎo   gài shí bèi shōu
zhuī yóu chóu   tòng jiù
bié lái bīng huǒ   jīng zhēn guà yuán yòu
wēn wēn rán tāng   juān fēi miù
wén quán suǒ   jiāng hǎi yuǎn xiāng tòu
wēn běn liú huáng   wèi tóng chòu
zāi ài   tiān qīng shòu
yán shuāng liè   dōng xià hòu
rén shēng kùn líng báo   wǎng wǎng shǎo zhōng shòu 寿
piāo piāo zǎo xuě   àn méng yòu
chūn hán chū   kuài zuò cán yǒu
huì yīn yòu lián shuò   tōng shū
shuí néng wèi qióng chóu   shào zhōu yǒu xián shǒu
kāi qiè chū zhòu   lìng hòu
zhòng   miǎn qiǎng wàng lòu
hòu qīng xiàng jiā   xué jiù
huì dāng shì qián rén   jiā yóu gào hòu
jūn kàn huá qīng gōng   hǎi yín shì zhāo kòu
dāng nián cóng qiān guān   chē suǒ bēn còu
yáng huǒ   céng bàn qián shòu
zhēng sēng fáng   líng líng yàn tái zhòu
cháng suì chén zhuó   yǒng miǎn zhī fěn shù