和陆振之见寄韵

宋代 陆文圭
日长不废读书功,我与宗人老颇同。 病起自羞黄面老,兴来人笑白头翁。 剖瓜未信能祈巧,结柳终须学送穷。 樽酒论文定何日,碧云暮全忆江东。
zhǎng fèi shū gōng   zōng rén lǎo tóng  
bìng xiū huáng miàn lǎo   xīng lái rén xiào bái tóu wēng  
pōu guā wèi xìn néng qiǎo   jié liǔ zhōng xué sòng qióng  
zūn jiǔ lùn wén dìng   yún quán jiāng dōng