和鲁望风人诗三首
刻石书离恨,因成别后悲。莫言春茧薄,犹有万重思。
镂出容刀饰,亲逢巧笑难。日中骚客佩,争奈即阑干。
江上秋声起,从来浪得名。逆风犹挂席,若不会凡情。
kè
刻
shí
石
shū
书
lí
离
hèn
恨
,
yīn
因
chéng
成
bié
别
hòu
后
bēi
悲
。
。
mò
莫
yán
言
chūn
春
jiǎn
茧
báo
薄
,
yóu
犹
yǒu
有
wàn
万
zhòng
重
sī
思
。
。
lòu
镂
chū
出
róng
容
dāo
刀
shì
饰
,
qīn
亲
féng
逢
qiǎo
巧
xiào
笑
nán
难
。
。
rì
日
zhōng
中
sāo
骚
kè
客
pèi
佩
,
zhēng
争
nài
奈
jí
即
lán
阑
gān
干
。
。
jiāng
江
shàng
上
qiū
秋
shēng
声
qǐ
起
,
cóng
从
lái
来
làng
浪
dé
得
míng
名
。
。
nì
逆
fēng
风
yóu
犹
guà
挂
xí
席
,
ruò
若
bú
不
huì
会
fán
凡
qíng
情
。
。