和路枢四首

宋代 胡寅
林壑苍茫渺一涯,辱化词藻借光华。 大声岂直金投地,清梦悬知笔有花。 不似罢兵初度岭,应同奏疏早名家。 曳裾未惬平生志,常恐追锋侍绛纱。
lín cāng máng miǎo   huà zǎo jiè guāng huá
shēng zhí jīn tóu   qīng mèng xuán zhī yǒu huā
shì bīng chū lǐng   yīng tóng zòu shū zǎo míng jiā
wèi qiè píng shēng zhì   cháng kǒng zhuī fēng shì jiàng shā