和陆时敏客中写怀 其二

明代 顾清
蜉蝣岂见海成尘,尺蠖宁知屈是伸。自古风花暂时好,由来傀儡几曾真。 道途信我从桥便,功业从他览镜频。幸有一觞堪对举,不须遥羡隔江春。
yóu jiàn hǎi chéng chén   chǐ huò níng zhī shì shēn fēng huā zàn shí hǎo yóu   lái kuǐ lěi zēng zhēn    
dào xìn cóng qiáo biàn 便   gōng cóng lǎn jìng pín xìng yǒu shāng kān duì   yáo xiàn jiāng chūn