和庐山高韵

宋代 王柏
北山之北几千古兮,崷岚层嶂数百叠, 岿然横枕乎浙江。历潜岳石磴绵延而上, 是为山桥之绝景兮,惊霆喷雪终岁声击撞。 风柔日暖花气发,綦屦杖策而一游兮, 跻攀分寸猎荦确,如蹑太虚之浑庞。 峭壁立之万仞兮,著亭对峙窥谽谾。 云中泉石更磊磊,玉虹步步鸣淙淙。 清风满峡振衣袂,清湍修竹飞斜矼。 目极千里倚层槛,烟光晻暧兮, 楼台城叠隐隐呈纷{左口右庞}。上有阳精阳魄走飞毂, 下有蜷松偃柏骖旌{旗其换童}。安期棋局在何处, 时有平空特起云车双。洞阳有馆足高卧, 神融气一澄世庞。参横斗转万籁寂, 夜夜山鬼窥灯缸。羡君胸中隘宇宙, 通明疏畅开八窗。手闢书堂揽奇秀, 芳声闻帝所锡奎画昭回五色琱贞玒。涵蓄平生霖雨志, 不应怀宝迷其邦。羞芝餱菊我辈事, 春猿秋鹤心空降。诚欲遂公赤松黄石约, 更书旗常功业垂朱杠。
běi shān zhī běi qiān   qiú lán céng zhàng shù bǎi dié  
kuī 岿 rán héng zhěn zhè jiāng qián yuè shí dèng mián yán ér shàng    
shì wéi shān qiáo zhī jué jǐng   jīng tíng pēn xuě zhōng suì shēng zhuàng  
fēng róu nuǎn huā   zhàng ér yóu  
pān fēn cùn liè luò què   niè tài zhī hún páng  
qiào zhī wàn rèn   zhù tíng duì zhì kuī hān hōng  
yún zhōng quán shí gèng lěi lěi   hóng míng cóng cóng  
qīng fēng mǎn xiá zhèn mèi   qīng tuān xiū zhú fēi xié gāng  
qiān céng kǎn   yān guāng ǎn ài  
lóu tái chéng dié yǐn yǐn chéng fēn   { zuǒ kǒu yòu páng   } shàng yǒu yáng jīng yáng zǒu fēi    
xià yǒu quán sōng yǎn bǎi cān jīng   { huàn tóng   } ān zài chǔ    
shí yǒu píng kōng yún chē shuāng dòng yáng yǒu guǎn gāo    
shén róng chéng shì páng shēn héng dǒu zhuǎn wàn lài    
shān guǐ kuī dēng gāng xiàn jūn xiōng zhōng ài zhòu    
tōng míng shū chàng kāi chuāng shǒu shū táng lǎn xiù    
fāng shēng wén suǒ kuí huà zhāo huí diāo zhēn hóng hán píng shēng lín zhì    
yīng huái 怀 bǎo bāng xiū zhī hóu bèi shì    
chūn yuán qiū xīn kōng jiàng chéng suì gōng chì sōng huáng shí yuē    
gèng shū cháng gōng chuí zhū gāng