和罗女文悼妾二首 其二
水榭花台失旧踪,新秋风雨罢芙蓉。也知尤物终先坏,恨杀倾城不再逢。
堕泪难禁团扇赋,埋愁空起若堂封。魂归莫向家乡去,楚水淮山一万重。
shuǐ
水
xiè
榭
huā
花
tái
台
shī
失
jiù
旧
zōng
踪
,
xīn
新
qiū
秋
fēng
风
yǔ
雨
bà
罢
fú
芙
róng
蓉
yě
。
zhī
也
yóu
知
wù
尤
zhōng
物
xiān
终
huài
先
hèn
坏
,
shā
恨
qīng
杀
chéng
倾
bù
城
zài
不
féng
再
逢
。
duò
堕
lèi
泪
nán
难
jìn
禁
tuán
团
shàn
扇
fù
赋
,
mái
埋
chóu
愁
kōng
空
qǐ
起
ruò
若
táng
堂
fēng
封
hún
。
guī
魂
mò
归
xiàng
莫
jiā
向
xiāng
家
qù
乡
chǔ
去
,
shuǐ
楚
huái
水
shān
淮
yī
山
wàn
一
zhòng
万
重
。