和罗巨济教雪二首

宋代 杨万里
天悭聊尔落,地暖未教深。 犹放遥岑碧,偏鸣密竹林。 似供愁里眼,小恼客边心。 诗卷开还阖,清寒溢素襟。
tiān qiān liáo ěr luò   nuǎn wèi jiào shēn  
yóu fàng yáo cén   piān míng zhú lín  
shì gōng chóu yǎn   xiǎo nǎo biān xīn  
shī juàn kāi hái   qīng hán jīn